Khách Trung Quốc ồ ạt vào Việt Nam, cách cư xử thế nào cho phù hợp?

Đến cuối tháng 8, lượng khách du lịch Trung Quốc đến Việt Nam đã lên đến 2,65 triệu người, tăng 151% so có cộng kỳ năm 2016. Du khách người Hoa ồ ạt

Thủ tướng bổ nhiệm Chủ tịch Ủy ban Quản lý vốn nhà nước tại doanh nghiệp
“Túi tiền quốc gia” thêm bao nhiêu từ việc tăng thuế VAT?
TS Huỳnh Thế Du: Việt Nam đang đối mặt với 3 thách thức lớn nhất cho nền kinh tế

Đến cuối tháng 8, lượng khách du lịch Trung Quốc đến Việt Nam đã lên đến 2,65 triệu người, tăng 151% so có cộng kỳ năm 2016. Du khách người Hoa ồ ạt sang Việt Nam đã đặt ra cho ngành du lịch 1 bài toán khai thác khó nếu xét trên nhiều mục tiêu mà ngành đang đặt ra. Báo Trí Thức Trẻ đã có cuộc thảo luận có ông Hoàng Nhân Chính, Trưởng Ban thư ký Hội đồng Tư vấn du lịch về vấn đề trên.

Quan điểm của ông về vấn đề khách du lịch Trung Quốc ồ ạt sang Việt Nam trong thời gian qua như thế nào? Có ý kiến đã đề xuất rằng nên hạn chế…

Tôi cho rằng bất cứ 1 khách du lịch thuộc quốc gia nào cũng cần được trân trọng. Họ có đến cho chúng ta ngoại tệ. Luật Du lịch mới nhất cũng dành hẳn 1 chương về khách du lịch – chắc chắn họ là chủ thể quan trọng nhất của ngành.

Cho nên, quan điểm của tôi là không nên đặt vấn đề là chọn lọc khách đó vào hay không, bởi thế là phân biệt, nhưng nên định hướng là mời khách nào vào nhiều.

Nghị quyết 08 của Bộ Chính trị đặt ra mục tiêu năm 2020 Việt Nam phải có 20 triệu khách quốc tế, gấp đôi thời điểm 2016. Lượng khách đến tăng không chỉ ở số lượng mà còn ở chất lượng, cụ thể ở đó là khả năng chi trả. Nếu như năm 2016, giá trị xuất khẩu của ngành là 8,3 tỷ USD, tương đương 1 khách chi trả 830 USD thì năm 2020, một số con số này lần lượt là 20 tỷ USD và trên 1.000 USD.

Khách Trung Quốc, theo số liệu của Tổng cục Thống kê, ở phân khúc Việt Nam, họ chỉ chi tiêu 639 USD/người, thời gian lưu trú là 7,6 ngày, tương đương 90 USD/người/ngày, thấp hơn người Mỹ là 110 USD/người/ngày, châu Âu là trên 110 USD/người/ngày.

Cái hay hơn là khách đến từ phân khúc Mỹ, châu Âu họ thường có thời gian lưu trú dài, có lợi hơn cho ngành du lịch.

Cho nên, để thích hợp có định hướng của Nghị quyết Bộ Chính trị, ngành du lịch khuyến khích xúc tiến, quảng bá ở các phân khúc có mức chi trả cao.

Tuy nhiên, năm 2016 ghi nhận khách Trung Quốc chi tiêu mạnh tay nhất trên địa cầu, 261 tỷ USD. Ông có suy nghĩ gì về con số này?

Gọi khách Trung Quốc là một sốh gọi chung, thực ở ngành du lịch Việt Nam thực ở rất muốn phát triển khách Trung Quốc đến từ các đô thị có lương cao như Bắc Kinh, Thượng Hải, Thẩm Quyến,… đó là các khách có mức chi trả cao, tương ứng có mục tiêu của chúng ta. Thường các khách này đến Việt Nam thông qua đường hàng không. Đó là điều chúng ta mong muốn và tìm một sốh tăng thêm.

Nhưng các khách đến từ phía Nam, vào Việt Nam bằng giấy thông hành, qua đường bộ, có lẽ không có lợi và không nên khuyến khích.

Các nước khác đang quản lý, ứng xử có câu chuyện khách Trung Quốc như thế nào, hiện cứ 10 người du lịch lại có 1 người Trung Quốc?

Dường như một số nước đang có chung suy nghĩ về khách Trung Quốc. Ví dụ, Thái Lan, Malaysia, Singapore, Philippines,… đều không miễn thị thực cho khách Trung Quốc dù lượng khách đến một số nước đó nhiều vô kể.

Việt Nam cũng phải như thế, chúng tôi mong muốn không miễn thị thực cho khách Trung Quốc nữa.

Ở Thái Lan, khách Trung Quốc là 8,7 triệu khách, chiếm 25% tổng khách quốc tế (năm 2016), tuy nhiên, họ không bởi thế mà bỏ quên một số phân khúc khác. Thái Lan khai thác rất đồng đều, tránh bỏ trứng vào 1 giỏ. Ở một số nước, họ có phương pháp để du khách người Hoa không chiếm quá 1 mật độ phần trăm nào đó, tránh rủi ro tùy thuộc. Làm sao để có sự đồng đều, theo tôi mới làm thông minh nhất.

Còn ở châu Âu, vừa để “moi tiền” các khách người Hoa chịu chi, vừa để không ảnh hưởng đến quốc gia của họ, một số nước này có chính sách phân phối hàng phân phối tour riêng cho người Trung Quốc. Ở các tour này hướng dẫn viên nói tiếng Trung, giá tour có thể mềm hơn, mục đích dồn khách Trung Quốc vào 1 đoàn. Sau đó, khách được đưa tham quan theo đúng tuyến nhất định, hướng dẫn viên có nhiệm vụ quan sát, chắc chắn trật tự nhất định.

Trở lại câu chuyện ở Việt Nam, cứ cho là chúng ta sẽ lôi kéo được lượng khách Trung Quốc chi trả cao, vậy làm thế nào để buộc họ “rút hầu bao”?

Đây là bài toán con gà, quả trứng. Tôi rất tiếc phải nói rằng ngành du lịch chỉ mới đầu năm nay được coi là ngành kinh tế mũi nhọn. Do đó, ngành chưa được đầu tư đúng mức.

Ví dụ như ở một số nước, để lôi kéo khách đến, trung bình họ đầu tư ít nhất 2 USD cho mỗi đầu khách, thậm chí là 4 – 5 USD/người, cá biệt, Philippines là gần 10 USD/người, còn ở Việt Nam, con số này chỉ là 0,2 USD/người.

Vì vây, tôi cho rằng chẳng thể ngay lập tức đòi hỏi ngành du lịch Việt Nam làm được như một số nước. Không có bột không gột nên hồ được đâu. Tuy nhiên, việc khai thác này tôi cho rằng sẽ có sự khởi sắc trong thời gian tới khi càng ngày càng nhiều một số đại gia chi tiền vào lĩnh vực du lịch nghỉ dưỡng. Nhiều khu vui chơi vui chơi nghỉ dưỡng của Việt Nam bước đầu làm được điều này.

Cảm ơn ông!

Hút khách Trung Quốc: Chọn cấp cao hay đại trà?

Bạn đang xem chuyên mục Kinh Te VI Mo Dau Tu ở CTT.EDU.VN

Bạn nên click xem thêm tài liệu của trang nàyhttps://giakhanhland.vn/kien-thuc/

COMMENTS

WORDPRESS: 0
DISQUS: 0