Cuộc khủng hoảng tại Thổ Nhĩ Kỳ khiến các quốc gia châu Á lún sâu hơn vào vũng lầy nợ nần của Sáng kiến Vành đai, Con đường

Cuộc khủng hoảng tiền tệ của Thổ Nhĩ Kỳ làm 1 vài gặp khó tài chính mà 1 vài nền kinh tế mới nổi ở châu Á đang phải đối mặt căng thẳng hơn, con nợ lớ

Trung Quốc: Đau đầu vì “siêu virus” trên lợn, nguy cơ đại dịch mới hoành hành Đông Nam Á
Những Tổng thống Mỹ tuổi Tuất nổi tiếng thế giới
Mazda, Suzuki, Yamaha Motor vướng vào bê bối gian lận

Cuộc khủng hoảng tiền tệ của Thổ Nhĩ Kỳ làm 1 vài gặp khó tài chính mà 1 vài nền kinh tế mới nổi ở châu Á đang phải đối mặt căng thẳng hơn, con nợ lớn cho 1 vài dự án cơ sở hạ tầng theo Sáng kiến “Một vành đai, 1 con các con phố” (BRI) của Trung Quốc.

Việc đồng lira rớt giá mạnh buộc 1 vài quốc gia châu Á này phải cân nhắc về việc tăng lãi suất để ổn định đồng nội tệ. Các khoản vay từ Trung Quốc giúp họ chi trả cho 1 vài dự án nâng cấp cơ sở hạ tầng mà họ rất cần để thúc đẩy tăng trường kinh tế. Tuy vậy, phí tổn trả nợ quá cao sẽ làm suy yếu sự ổn định tài chính.

Trung tâm Phát triển Toàn cầu Mỹ cho biết, 1 vài quốc gia Lào, quần đảo Maldives, Mông Cổ, Pakistan và 4 quốc gia khác tham dự vào BRI các con phố đang phải đối mặt có 1 vài rủi ro này.

Tại Mông Cổ, 1 vài khoản nợ nước ngoài hiện đã cao gấp 8 lần dự trữ ngoại hối của nước này. Nợ nước ngoài của Lào và Kyrgyzstan đã vượt quá 100% GDP.

Các quốc gia có mật độ nợ cao hơn sẽ càng dễ bị tổn thương nếu đồng nội tệ rớt giá đột ngột. Nếu đồng nội tệ của 1 vài quốc gia này giảm thì sẽ rất khó để trả hết nợ, số nợ thường được tính bằng USD.

Sự hiện diện càng ngày càng lớn của Trung Quốc có tư 1 vàih là nhà cung cấp dịch vụ tài chính toàn cầu (global financier) đang dần khiến IMF bị lu mờ.

IMF từ lâu đã đóng vai trò là nhà cho vay cuối cùng. Quỹ này cũng đã góp phần làm dịu cuộc khủng hoảng tiền tệ ở Mexico năm 1994-1995 và ở châu Á năm 1997, cả hai đều bị “châm ngòi” bởi chính sách bán hàng thắt chặt tiền tệ của Mỹ.

Thế nhưng, không có quốc gia nào hài lòng khi nhận sự hỗ trợ từ IMF, khi họ phải đánh đổi có 1 vài phương pháp thắt lưng buộc bụng quá chặt chẽ. Việc Trung Quốc hiện đang nổi lên là 1 nhà cho vay thay thế cho IMF, 1 số quốc gia nghiễm nhiên quay lưng lại có IMF ngay cả khi hành động đó có nghĩa là họ phải đối mặt có 1 vài sự bắt buộc chẳng thể lường trước. Thổ Nhĩ Kỳ, “tâm chấn” của cuộc khủng hoảng tài chính giai đoạn này, đã kiên quyết không nhận viện trợ từ IMF. Và Pakistan cũng có phản ứng tương tự.

Trước đó, Pakistan không ngừng nghỉ nhận viện trợ từ IMF. Tuy nhiên, dưới thời của chính phủ mới do Thủ tướng Imran Khan lãnh đạo, quốc gia này lại có 1 vài động thái hoàn toàn khác. Asad Umar, Bộ trường Bộ Tài chính tạm quyền, đã nói việc tìm kiếm 1 gói cứu trợ của IMF sẽ là “1 phương pháp có tính dự phòng sau khi chúng tôi tham khảo 1 vài chọn lọc khác”, chẳng hạn như 1 vài khoản cho vay tạm thời từ Trung Quốc.

Vào cuối tháng 7, trong dao động thời gian diễn ra cuộc bầu cử, dự trữ ngoại tệ của Pakistan đã tăng từ 9 tỷ USD lên 10,3 tỷ USD, làm dấy lên 1 vài suy đoán rằng Trung Quốc đã “ra tay” viện trợ nước này.

Tuy nhiên, khi Pakistan tùy thuộc nhiều hơn vào Trung Quốc, kỷ luật tài khoá sẽ chỉ chiếm 1 phần nhỏ, làm tăng nguy cơ quá tải bởi nợ đã quá lớn. Nợ nước ngoài của Pakistan đã tăng lên 50% trong vòng 3 năm qua, lên đến gần 100 tỷ USD, trong đó 30% là khoản nợ của Trung Quốc. Và nếu không có kế hoạch cải 1 vàih tài chính triệt để, Pakistan sẽ thiếu hụt nguồn tài chính để lưu động trong hai năm tới, có phí tổn trả nợ được dự báo là sẽ lên tới 50% doanh thu thuế, so có mức giai đoạn này là 30%.

Một chuyên gia tài chính ở IMF đã chỉ ra rằng, chính quỹ này đã giúp cho khung vay được linh hoạt hơn. Tuy vậy, đối có 1 vài phân khúc mới nổi, sự hỗ trợ từ Trung Quốc có vẻ sẽ quyến rũ hơn.

Điều này có nghĩa rằng, khi 1 vài nước đang gặp gặp khó tiếp tục “tựa” vào Trung Quốc thì 1 vài vấn đề về kết cấu của họ sẽ không được giả quyết và nợ cũng sẽ tiếp tục tăng. Sri Lanka đã phải bàn giao quyền quản lý Cảng Hambantota cho 1 doanh nghiệp Trung Quốc. Nếu 1 vài động thái bởi thế diễn ra không ngừng nghỉ thì rất có thể sẽ đe doạ đến cả an ninh quốc gia. Và giai đoạn này đã có 1 vài dấu hiệu về việc này.

Một tuyến các con phố sắt xa lộ thi công ở Lào theo BRI ước tính trị giá 6 tỷ USD, tương đương 40% GDP của nước này. Mặc dù Trung Quốc đang tài trợ dao động 70% kinh phí thi công, nhưng Lào cũng nhận 1 vài khoản vay từ 1 vài ngân hàng Trung Quốc và 1 số nhà cho vay khác nhằm chi trả cho đa số cổ phần. Việc trả nợ đảm bảo sẽ là 1 gánh nặng đối có nền kinh tế nước này.

Tại Trung Á, Turkmenistan đang “chiến đấu” có 1 cuộc khủng hoảng thanh khoản và kinh tế do 1 vài khoản nợ từ Trung Quốc. Gần đó, Tajikistan cũng đã phải trao quyền phát triển 1 mỏ vàng cho 1 doanh nghiệp Trung Quốc để thay cho việc trả nợ.

Từ trước đến nay, IMF là “nhà cho vay cuối cùng” đối có 1 vài quốc gia gặp gặp khó về tài chính. Đổi lại, quỹ này thường đề nghị 1 vài quốc gia phải cắt giảm chi tiêu hoặc tăng thuế. Còn Trung Quốc sẵn sàng đưa ra 1 vài khoản vay mà không có 1 vài đề nghị chặt chẽ, thay vào đó chính là sức khoẻ của nền kinh tế cũng như tài chính về lâu về dài của quốc gia đó.

Vì sao khủng hoảng Thổ Nhĩ Kỳ không lây lan ra tất cả phân khúc mới nổi?

Bạn đang xem chuyên mục Tai Chinh Quoc Te ở CTT.EDU.VN

COMMENTS

WORDPRESS: 0
DISQUS: